me manh me dau voi cha

Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha; Phiên ngoại: lôi mông 1; Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha. Tác giả: Tuyết Dĩnh Điệp Y. Lôi Mông liền tỉnh ngay, chạy vội tới nằm bên cạnh Đường Tử Nhan, chu mỏ lên án, "Mẹ, mẹ có bố, có em gái liền không yêu Mông Mông nữa, thiệt cho Mông Mông Ngày 14/10, Tổng bí thư chủ trì Hội nghị toàn quốc quán triệt, triển khai thực hiện Nghị quyết số 23 của Bộ Chính trị khóa XIII về Phương hướng phát triển kinh tế xã hội, bảo đảm quốc phòng, an ninh vùng Tây Nguyên đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045. Đây là Hội Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha; Tính mạng treo lơ lửng; Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha. Tác giả: Tuyết Dĩnh Điệp Y. Chương 35: Tính mạng treo lơ lửng. Trước Tiếp . Có người thứ ba! Trong căn phòng này có người thứ ba, vậy mà bọn họ lại không hề phát hiện ra. Quan trọng hơn là Truyện Mẹ mạnh mẽ mua một tặng hai - Anh Vũ Phiêu Linh. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại. Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha. Chương 80. Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha Chương 80: Hận ý ngập trời. Chương trước Chương tiếp . Lôi Khiếu Thiên bước nhanh vào phòng thì thấy Nick đang đè lên người Đường Kiến Tâm, con ngươi co rụt lại, tim như vỡ ra, ba bước cũng thành hai. Meilleur Site De Rencontre Pour Trentenaire. Trên thế giới này, vốn dĩ kẻ mạnh làm vua, muốn lấy đồ của cô ư? Được! Nói chuyện với quả đấm của cô trước đã!Lôi Khiếu Thiên hiếm khi lại nhướng mày ngả ngớn, đôi mắt lóe sáng “Vậy thì thử xem!”Lời vừa dứt thì hai người nhanh như chớp xông vào nhau, tốc độ như tốc độ của ánh sáng khiến Thẩm Dương Kỳ hoa cả mắt, không phân biệt được ai là ai...Anh ta dựa người vào thành xe, hai tay khoanh trước ngực đứng xem trò vui. Anh ta cũng không có ý định tiến lên giúp đỡ vì anh ta biết nếu anh họ mình đã muốn tự ra tay thì chứng tỏ anh ta chỉ có thể nhàn rỗi thưởng thức mà thôi!Càng xem lại càng thấy thú vị, anh ta vung nắm đấm vào không khí cảm thán “Quá tuyệt!”Đường Kiến Tâm nhanh chóng cúi người tránh khỏi những đòn tấn công liên tiếp từ phía sau của Lôi Khiếu Thiên rồi lập tức đứng bật dậy, vung tay đấm về phía anh khiến Lôi Khiếu Thiên lùi về sau mấy bước...Thẩm Dương Kỳ đứng quan sát cảm thấy rất lạ lùng, càng ngày càng thấy chế độ đãi ngộ này quá là khác biệt! Đây là lần thứ hai anh ta được chứng kiến anh họ mình ra tay “nhẹ nhàng”, hơn nữa lại còn với cùng một ta chưa bao giờ biết rằng anh họ mình lại có thể như vậy. Những người không có mặt ở đây chắc không thể tưởng tượng ra nổi điều này!Đúng là dọa người! Nếu các anh em biết đây là đại ca của bọn họ thì chắc phải sửng sốt đến mức tròng mắt rơi cả ra ngoài mất...Ở phía trước, khi cú đấm của mình lại lần nữa bị đối phương cản lại, Đường Kiến Tâm liền trầm mặt xuống. Đối với một sát thủ mà nói, khi ra đòn công kích liên tiếp thì mặt không được đỏ lên, hơi thở cũng không được gấp gáp. Nhưng điều ghê gớm hớn chính là khi cô đang bừng bừng khí thế ra tay thì lại có cảm giác đối phương căn bản không phải đang đánh nhau mà chỉ là đang chơi đùa với cô mà thôi...Đôi mắt sâu không thấy đáy của Lôi Khiếu Thiên lóe lên ý cười, rõ ràng anh cũng cảm nhận được cơn giận của cô. Bàn tay đang đỡ lấy cú đấm của cô hơi thả lỏng để cô thoát khỏi sự kìm chế của anh!Trên đời này, có thể tiếp cận ở cự ly gần với anh như thế chỉ có vài người... và cô là một trong số ít người đó!Đường Kiến Tâm mượn lực của Lôi Khiếu Thiên để lùi người về. Cô nghiêm mặt lại, khi ánh mắt vô tình nhìn về phía người đàn ông đang đứng dựa vào cửa xe ở phía xa thì khóe miệng giật giật!Ngay lúc đôi mắt cô lóe sáng thì mi tâm Lôi Khiếu Thiên giật giật, bàn tay anh mở ra đón lấy sức gió rồi nhanh chóng đâm về phía yết hầu của Đường Kiến Tâm. Đường Kiến Tâm nhanh chóng xoay người lại, cổ tay phải hạ thấp xuống, một sợi dây nhỏ bay thẳng về phía bánh xe bên trái. Sợi dây nhanh chóng đâm thẳng vào, cố định trên bánh xe!Đường Kiến Tâm dùng lực kéo một cái, cả người như bay về phía chiếc xe... Khi Thẩm Dương Kỳ có phản ứng lại thì Đường Kiến Tâm đã ở ngay gần cạnh anh ta. Nhưng không ngờ Đường Kiến Tâm lại không để ý đến anh ta mà dẫm chân lên bánh xe rồi xoay người nhảy qua, nhanh chóng chạy về phía bãi rác đằng sau chiếc xe!Tốc độ cực kì nhanh!Thẩm Dương Kỳ kinh ngạc quay người muốn đuổi theo nhưng Lôi Khiếu Thiên đã đi đến bên cạnh anh ta, cất giọng trầm trầm pha chút chế nhạo “Không cần đuổi theo!”Thẩm Dương Kỳ ngạc nhiên quay đầu nhìn, không biết từ lúc nào Lôi Khiếu Thiên đã đứng bên cạnh mình...- Anh? – Không cần đuổi theo ư, tại sao? Không phải hai người tới đây là không để cho cô chạy thoát sao? Tại sao lại khinh địch như vậy, cứ để cho cô đi?Chẳng nhẽ chuyện đơn giản như vậy thôi sao? Dường như anh họ anh ta không hề có ý định muốn ngăn cô lại!Lôi Khiếu Thiên không nói gì nữa, yên lặng nhìn đồ Đường Kiến Tâm bỏ lại. Anh nhặt nó lên rồi ném lên không trung. Thứ đó bị tung lên như biến mất giữa bầu trời, anh liền quay người lại. Ở phía sau, thứ đồ kia kia đung đưa theo làn gió rồi chạm đất...- Cứ để cho cô ấy đi thế à?Thẩm Dương Kỳ không thể tin nổi, trợn tròn hai mắt...Lôi Khiếu Thiên nhếch miệng, đôi mắt vẫn nhìn chăm chú về hướng Đường Kiến Tâm vừa lái xe bỏ đi, từ từ mở tay phải ra...Thẩm Dương Kỳ nhìn chằm chằm Lôi Khiếu Thiên, cằm anh ta như sắp rơi xuống đất. Anh ta run run chỉ vào thứ trong tay anh họ mình, kinh hãi lên tiếng “Anh... anh... anh... Cái này...”. Đây là cái gì? Lấy lúc nào vậy? Sao anh ta không biết?Anh ta đã chăm chú quan sát hai người bọn họ đánh nhau cơ mà.... A... a... a... a! Anh ta muốn phát điên lên rồi! Lôi Khiếu Thiên híp mắt đi thẳng, Lôi Trảm Thiên ngây người như phỗng chống lên phiến đá, nhìn ánh sáng phát ra từ khe cửa...Thẩm Dương Kỳ lấy làm kỳ, “Sao ở đây lại có ánh sáng?” Dường như còn là màu vàng? Đường Kiến Tâm bỏ tay ra, khi hai mắt thích ứng với tia sáng thì đến gần xem.“Cái này...” Lôi Trảm Thiên ngây ngô bật ra được một chữ, ánh mắt chưa từng rời khỏi khe hở từ cánh cửa đá Khiếu Thiên cố sức mở cửa ra, Thẩm Dương Kỳ vỗ vai Lôi Trảm Thiên, “Anh gặp quỷ à?” Mà phải dùng tới biểu cảm khoa trương vậy? Đến khi chính anh trông thấy cảnh tượng truyền thuyết ấy thì anh mới bừng tỉnh, vẻ mặt này một chút cũng không khoa trương, thậm chí còn giữ lại đấy...Lôi Trảm Thiên mắt không dời, chỉ chăm chú vào bên trong, cánh cửa đá càng mở rộng thì tia sáng càng sáng rõ... Đồng thời, con ngươi cũng càng mở lớn Dương Kỳ tò mò nhìn theo tầm mắt của Lôi Trảm Thiên, đôi mắt trợn tròn ngay tức thì...Điều này điều này...Thẩm Dương Kỳ cảm thấy luồng nhiệt huyết dâng trào đang kích thích từng đợt hưng phấn lên não... Thủ vô túc thố chỉ vào màn sáng...Thành ngữ “Thủ túc vô thố” được dịch sát nghĩa là “không đặt tay chân vào đâu được”. Thành ngữ này có xuất xứ từ thiên Tử Lộ trong Luận Ngữ, bộ sách sưu tầm những lời dạy của Đức Khổng Tử còn gọi là Khổng Phu Tử và những người đương thời, được chép lại vào thời Chiến Quốc 475-221 SCN.Bà nội nó còn quái lạ hơn cả gặp quỷ...Cả sáu người chen nhau ở lối đi, ánh sáng chiếu lên từng người phản xạ lại tạo thành những cái bóng dài cao thấp khác nhau trên con đường...Trong tia sáng màu trắng bạc lộ ra màu vàng óng, dù là Đường Kiến Tâm, Lôi Khiếu Thiên không có khái niệm về tiền bạc mà cũng ngây cả người ra...Một cung điện cổ đại hai tầng lầu rất lớn, toàn bộ chính sảnh đều được xây dựng bởi hoàng kim, ngay cả bức tường cũng ánh lên màu vàng, bậc thang với những nấc thật nhỏ, cứ cách nửa mét lại có một cây cột với một viên Dạ Minh Châu được khảm bên trên, kích cỡ không đều, nhỏ nhất đã như một quả táo lớn, nhìn ra xa, không gian to lớn điêu khắc rất nhiều cảnh người và vật, có tỳ nữ cầm đèn đường, hai tay hứng cá, những nhóm nhỏ tụ năm tụ ba xì xào bàn tán...Trên vách tường hoàng kim ngay phía trước điêu khắc một bức tranh sơn thủy, bè trúc trôi theo dòng sông, đôi nam nữ đứng sóng vai trên con thuyền lá cười nói, ngón tay người nam chỉ đằng trước, lời nói nhỏ nhẹ dễ hiểu, người nữ kề tai lắng nghe, hình ảnh trông rất sống động, sống động đến mức đã diễn tả được tới tận cùng khung cảnh sơn thủy hữu tình...“Em - em - em không có hoa mắt đấy chứ?” Thẩm Dương Kỳ há to miệng, khó tin xoa xoa mắt mình.“Tôi nghĩ...” Đế Văn khó khăn nuốt nước miếng, “Tôi đang mơ.” Nhưng mà trời ơi, ai nói cho anh ánh sáng vàng rực rỡ đang chiếu rọi lên người lên mặt anh là thế nào đi?Chris đè đầu Đế Văn xuống, không chút tốn sức chen vào, “Đây là Hoàng Lăng trong truyền thuyết?” Đây là bảo tàng?...Đến lăng mộ Pha - ra - ông ở Kim Tự Tháp Ai Cập cũng không có khiếp người đến vậy a...Lôi Trảm Thiên cũng không bình tĩnh nổi nắm lấy tay Lôi Khiếu Thiên, “Anh, anh thấy không? Đây là hoàng kim thật sự.” Bước lại gần nắm lấy viên Dạ Minh Châu trên cây cột, “Đây là Dạ Minh Châu? Mẹ kiếp, có thể lớn hơn được không?”Lôi Khiếu Thiên bình thản, dường như hứng thú với cái này không lớn, “Bỏ xuống, đi thôi.” Nói xong bước xuống bậc Kiến Tâm đuổi theo, ngừng lại một lúc bên cạnh Lôi Trảm Thiên, “Trả về, cẩn thận một chút.”Lôi Trảm Thiên nuốt nước miếng, anh thấy đầu chị dâu với đại ca anh ngấm nước rồi, bảo tàng thật sự đây mà không động tâm?Lôi Khiếu Thiên đứng trước bức sơn thủy kia, Đường Kiến Tâm nhìn theo anh, “Bọn họ chính là Vương gia Vương phi?”“Không biết.” Lôi Khiếu Thiên lắc đầu, “Nhưng anh thà rằng đó là họ.” Con ngươi đen nhánh được màu vàng kim chiếu lên càng trở nên rực rỡ làm Đường Kiến Tâm ngây Khiếu Thiên đột nhiên kéo Đường Kiến Tâm lại, cả hai cùng quỳ xuống, Đường Kiến Tâm không hiểu ra sao, “Anh làm gì thế?”“Xuỵt. Đừng nói gì cả. Tâm Nhi, nhắm mắt lại rồi làm theo anh.” Lôi Khiếu Thiên mỉm cười, thần tình ấy khiến Đường Kiến Tâm xúc động, hình như anh rất vui?Cúi đầu lạy ba lạy mới đứng dậy, loáng thoáng nghe thấy Lôi Khiếu Thiên thì thầm gì đó trong miệng rồi kéo cô lên, lướt qua bức tượng cổ đại làm từ hoàng kim đi tới cánh cửa bên phải...“Cút ra đây.”Lôi Trảm Thiên ôm Dạ Minh Châu vẫn như lọt vào trong sương mù, mấy người Đế Văn thì như đang nằm mộng, tiếng hét giận dữ kia làm bọn họ chợt hoàn hồn mới thấy Lôi Khiếu Thiên đã dắt tay Đường Kiến Tâm tới cánh cửa bên phải...Lôi Trảm Thiên cuống quít bỏ Dạ Minh Châu xuống, chạy bình bịch lên bậc thang hoàng kim tới chỗ Lôi Khiếu Thiên, cả quãng đường cũng không quên sờ tượng đá này một cái, sờ Dạ Minh Châu kia một Dương Kỳ hưng phấn hò hét bám theo, Đế Văn, Chris cũng chẳng quên trộm lấy một viên Dạ Minh Châu nhét vào ngực.“Mấy thứ đó không phải là thứ mà chúng ta có thể động vào, cho dù có thể cũng không vận chuyển ra ngoài được, dù là vận chuyển được cũng sẽ gây nên sóng gió to lớn, lúc ấy sẽ rất phiền phức.” Sau khi Lôi Trảm Thiên đuổi theo thì Lôi Khiếu Thiên lạnh giọng nhắc nhở, mấy thứ này ai nhìn mà không động lòng? Nhưng điều kiện tiên quyết là, dưới tình huống không có bất cứ trở ngại chuyện mang đến phiền phức anh sẽ không Trảm Thiên ảo nảo bỏ đồ xuống, sao nhìn thấy mấy thứ này mà anh đã đần ra cả vậy? Thật biết hoàn cảnh hiện nay còn chưa rõ ràng mà lại bị lại bị mấy món đồ này làm đờ người ra nữa.“Đây là chính sảnh thì xuống phía bên phải là lối ra rồi anh.” Lôi Trảm Thiên nhìn khắp căn phòng, thần sắc đã khôi phục như Kiến Tâm nhìn về phía Lôi Khiếu Thiên, “Không phải anh nói lối ra có chút phiền phức à?”“Ừ. Chúng ta chưa ra vội, qua cửa bên phải sẽ có những lối đi tự chọn, đằng trước bên trái có bốn hướng, đi thẳng là lối ra, bên trái là sinh môn cửa sống, trong đó có binh thư sử ký, nghe nói còn cả bí tịch võ công nữa, từ bên phải đi xuống là Quan Lăng, chúng ta đi bên phải.” Lôi Khiếu Thiên đi đầu giải Kiến Tâm gật đầu, Lôi Triển Lâm từ tử môn cửa chết xông vào Quan Lăng, bọn họ vào từ sinh môn, hệ số nguy hiểm giảm đi một nửa. Nhưng cô vẫn không giải thích được, “Quan Lăng ngoại trừ thi thể ra thì còn có gì?”Lôi Khiếu Thiên dừng lại khẽ lắc đầu, “Anh không rõ.” Đây chính là nguyên nhân vì sao anh thả Lôi Triển Lâm vào đó bố cũng không để lại cho anh bất kỳ tin tức gì, mà anh biết Lôi Triển Lâm nhất định đã biết điều gì đó, bản thân mình bức cung thế nào cũng không mò ra được, cho nên anh mới để ông ta sống đến bây giờ, thậm chí còn giúp ông ta mở cánh cửa Hoàng người Thẩm Dương Kỳ, Đế Văn hứng phấn nói, “Chị dâu, bây giờ chị có thể tưởng tượng ra là Hoàng Lăng của Tần Thủy Hoàng cường đại cỡ nào rồi chứ?”Đường Kiến Tâm nhìn anh ta tức giận nói, “Đoán chừng cũng chỉ còn lại một cái quan tài rỗng thôi, còn có cái gì được nữa? Mấy nghìn năm qua mà còn để lại được chút xương cốt thì chẳng hóa ra ông ta đã thành lão yêu nghìn năm à?” Nơi này cũng không phải lăng Tần Thủy Hoàng, có thể so sánh được sao?“Chị chưa nghe tới xác ướp ư? Nói không chừng Tần Thủy Hoàng đã động tay chân ở Lăng Quan để giữ nguyên thi thể ông ta không thay đổi theo thời gian kìa?”“Cậu thấy nhiều trên TV chứ gì? Còn xác ướp nữa? Tần Thủy Hoàng là người Trung Quốc, không phải người nước ngoài.”“Có quan hệ gì, chỉ ví dụ thôi mà, Trung Quốc các chị không phải có cương thi hay sao? Lúc em còn là siêu sao quốc tế còn đặc biệt sùng bái người đó đấy!... Ách, cái người chuyên môn bắt cương thi ấy.” Thẩm Dương Kỳ khi nói ra rất là hưng phấn, hai mắt còn toát ra ngọn Kiến Tâm triệt để hết chỗ nói, “Cậu không phải người Trung Quốc?”“Em là con lai.”Đế Văn không nghe anh ta nói tiếp, lắng nghe phía trước rồi vội hỏi, “Nói đến xác ướp, Kỳ, cậu còn nhớ Hoàng Lăng của Pha-ra-ông không?”“Ai?” Trên đời này có rất nhiều Pha-ra-ông, Thẩm Dương Kỳ hiếu kỳ quay lại nhìn Đế Văn, Đường Kiến Tâm không có hứng thú với chuyện của hai người kia, cùng trò chuyện với Lôi Khiếu Thiên.“Lôi Khiếu Thiên, anh có cảm thấy Vương gia Vương phi liệu có thể bị biến thành cương thi không?” Bị Thẩm Dương Kỳ nói vậy làm cô cũng có chút hứng thú.“Cương thi ngàn năm thì không có khả năng, nhưng thân thể bọn họ có thể bảo trì như cũ vẫn được, chỉ cần không gặp không khí, bằng không sẽ hủ hóa, hơn nữa tốc độ cực nhanh, chỉ cần một cơn gió thổi tới là quần áo cũng biến mất.” Lôi Khiếu Thiên hiếm khi lại nói đùa.“Thực sự?” Đường Kiến Tâm đề cao thanh âm, hiển nhiên có chút kinh ngạc.“Gạt em thôi, người đã chết mấy nghìn năm thì làm sao có thể bảo trì thân thể được chứ?” Đi tới ngã tư, Lôi Khiếu Thiên bảo Lôi Trảm Thiên mở Kiến Tâm hầm hừ, “Hóa ra anh cũng biết gạt người ta đấy.”Lôi Khiếu Thiên rất vô tội, “Không phải anh lựa ý hùa theo em à? Anh đây gọi là lời nói dối có thiện ý.”Thẩm Dương Kỳ chen vào, “Không nhất định đâu, chị dâu, lời anh họ nói có thể là thật đấy.”Lôi Khiếu Thiên vỗ bộp lên đầu anh ta, “Đi ra giúp Trảm đi.”Thẩm Dương Kỳ chu mỏ, bất đắc dĩ cùng hợp lực với Lôi Trảm Thiên mở cửa, tới nơi hôn ám này, nơi nào đó trong ngực Đế Văn, Chris cũng sáng Văn từ khi bước vào lối đi này thì đã có một cảm giác đặc biệt, nhất là lúc anh nhìn lên điêu khắc trên vách đá, cảm giác ấy càng mãnh liệt hơn, Chris kéo Đế Văn đang ngẩn ra, “Còn đứng đó làm gì, mau đi thôi.”Đế Văn phản ứng kịp, kéo lấy Chris hỏi, “Chris, anh có cảm thấy điêu khắc trên vách đá này rất kỳ quái không hả?”Chris nhìn qua vách đá, ra vẻ anh mắc bệnh thần kinh à, “Mỗi cảnh người vật thôi thì có gì kỳ quái? Tôi cảm thấy trong căn phòng vừa rồi mới kỳ quái kìa, chỉ có Dạ Minh Châu hoàng kim mà lại không có châu báu trang sức với đồ ngọc?” Ít ra mấy món đó có thể cầm theo nha.“Không phải, anh nhìn kỹ ở đây đi, tôi cứ có cảm giác hư ảo như chúng bất cứ lúc nào sẽ chạy xuống vậy, vừa vào Hoàng Lăng này đã có cảm giác khó chịu rồi.” Đế Văn nói có chút lo lắng.“Hư ảo?” Lôi Khiếu Thiên quay lại nhìn Đế Văn, sau khi nhìn lên vách đá thì sắc mặt chợt thay đổi, “Đế Văn, nhắm mắt lại, đừng nhìn lên vách đá nữa.”Đế Văn theo phản xạ nhắm ngay mắt, tay giữ chặt Chris không dám buông, mồ hôi tích tụ lại thành giọt như hạt đậu Kiến Tâm nghi ngờ liếc sang Đế Văn, “Làm sao vậy?”...“Trên vách đá này có bôi một loại thuốc, khi nhìn trong thời gian dài sẽ làm cậu ta đặt mình trong hư ảo, khó có thể thoát thân, đó là một mê trận.” Lôi Khiếu Thiên vỗ trán Đế Văn giúp anh ta thanh tỉnh lại.“Thế nhưng vì sao chúng ta không có việc gì?” Đường Kiến Tâm nhìn lên vách đá mà không có cảm giác gì động ngây thơ như thế làm Lôi Khiếu Thiên bật cười, “Thứ dược phấn này rất nhạt, hơn nữa qua nhiều năm thì dược lực đã bốc hơi gần hết rồi, nếu không phải người nhạy cảm với phấn hoa thì căn bản không thấy gì cả, Đế Văn có cảm giác là do mũi cậu ta quá linh, hơn nữa từ bé cậu ta đã nhạy cảm với mùi hương phấn hoa rồi cho nên cậu ta mới gặp vấn đề, nhưng may cho cậu ta là dược hiệu không mạnh nữa, bằng không thì cậu ta chỉ đành chờ chết thôi.”Đường Kiến Tâm thương hại nhìn bộ dạng mệt lả của Đế Văn, cảm thán, “Hóa ra đôi khi mũi nhạy như chó cũng không phải chuyện tốt.”“Hì hì, chị dâu, chị đang chửi Đế Văn là chó hở?” Thẩm Dương Kỳ đẩy cửa ra, vỗ tay làm trò Văn nghiêm mặt hổ trợn trừng nhìn Thẩm Dương Kỳ, bớt nói đi Kiến Tâm rất vô tội nhún vai. “Không phải tôi nói nhé.”Đế Văn ủy khuất nhìn về phía Đường Kiến Tâm, Lôi Khiếu Thiên trông thấy phần cổ anh ta phát sáng, trừng mắt lên, thò tay lấy Dạ Minh Châu Văn xấu hổ cứng đờ người nhìn động tác của anh. “Đây là cái gì?” Lôi Khiếu Thiên giơ Dạ Minh Châu tới trước mặt Đế Văn, anh ta cười hắc hắc, “Dạ minh châu.”Lôi Khiếu Thiên hừ lạnh một tiếng, dùng Dạ Minh Châu gõ lên đầu anh ta, “Tôi đã nói gì hả?”Đế Văn cúi xuống, không phải anh chỉ tiện tay thôi ư? Hơn nữa, anh cũng thấy Chris cũng lén cầm đi Dương Kỳ khoa trương nhảy lên, “Đế Văn, anh thật không phúc hậu, em đây rất ngoan nghe lời anh họ, đã nói không cầm là sẽ không cầm, anh lại dám giấu đi một viên, anh xem anh trộm thế nào không trộm, sao không biết cầm hộ huynh đệ đây một viên hả? Sao có thể để anh độc chiếm, không được, em phải quay lại trộm một viên, làm gì có chuyện làm ăn lỗ vốn ở đây.”Lôi Khiếu Thiên giận dữ, mắng xối xả vào đầu Thẩm Dương Kỳ, “Cậu có thể bớt đi chút chuyện được không? Cút lại đây cho tôi.”Thẩm Dương Kỳ cười hì hì, đứng sang bên cạnh Lôi Trảm Thiên, “Gì chứ anh họ, chớ coi là thật, em đùa tí mà.”Lôi Khiếu Thiên hừ lạnh, cả đám cúi gằm mặt không dám trả lời, Lôi Trảm Thiên liền thay bọn họ giải vây, “Quên đi anh, có Dạ Minh Châu cũng tốt, nhờ nó chiếu sáng con đường này cũng hay, càng sẽ không có nguy hiểm hơn.”Lôi Khiếu Thiên lười chẳng muốn nhìn bọn họ, đi vào cánh cửa bên Kiến Tâm nghẹn cười, “Đại ca các anh suy nghĩ cho mọi người thôi, mấy thứ kia không động tới chúng thì tốt hơn, vạn nhất chạm vào chỗ nào đó, đến lúc đó Hoàng Lăng sụp xuống thì các anh cứ ngồi đó mà khóc.”Lôi Trảm Thiên xòe hai tay ra, “Tôi nói sao hai anh còn tham lam hơn cả tôi thế nhỉ? Tôi ôm một lần đã đủ thỏa mãn chẳng muốn độc chiếm nữa, các anh xem mình đã làm chuyện tồi tệ rồi kìa, anh đó Chris, đừng quay đầu đi, đừng tưởng cái thứ phát sáng trong ngực anh mà anh tôi không thấy, anh ấy chỉ không muốn tính toán với anh thôi.”Thẩm Dương Kỳ mắt sáng lên, “Thiệt cho em bình thường coi hai anh như anh ruột, thế mà có chuyện tốt không gọi em, quá là đáng thất vọng với các anh.” Nói xong lắc đầu than thở đuổi theo Lôi Trảm Văn nghẹn đỏ cả mặt, mắt cũng đỏ lên đầy tức giận, quay sang nhìn Chris một cái, miệng hai người rất ăn ý giật giật, hiển nhiên trong đầu đồng thời quanh quẩn lời ba người kia vừa nói...“Sau khi rời khỏi đây, chuyện đầu tiên chính là trói chặt cái thằng nhãi con chết bầm Thẩm Dương Kỳ lại rồi hung hăng đánh một trận, cho nó chừa cái tội cười trên nỗi đau của người khác.” Đế Văn nhổ nước miếng, cả giận nói.“Đúng, con mẹ nó, chính nó bỏ đá xuống giếng.” Chris hiếm khi đứng cùng chiến tuyến với Đế Văn, tỏ ý tán thành.“Được rồi, còn không đi nhanh, muốn trói em thì phải xem các anh có năng lực ấy không đã nhé? Em nói cho mà biết, đến lúc đó em ở đại bản doanh các anh thì đừng có mà khóc cầu xin em đi đấy.”“Câm miệng, mau đi.” Lôi Khiếu Thiên không nhịn được cắt ngang, vừa rồi hình như anh nghe thấy tiếng vang.“Chờ chút.” Đường Kiến Tâm cầm lấy viên Dạ Minh Châu trong tay Lôi Khiếu Thiên ném cho Lôi Trảm Thiên, ra dấu “xuỵt” với Lôi Khiếu Khiếu Thiên híp mắt, Lôi Trảm Thiên cũng cảm nhận được dị dạng, làm thủ thế với những người ở sau bảo bọn họ yên Kiến Tâm nằm sát xuống đất, tai áp vào mặt đất, nhắm mắt lẳng lặng lắng nghe...Sa Sa sa...“Là tiếng cát chảy.” Đường Kiến Tâm đứng dậy, đeo kính nhìn đêm vào, “Đám người Lôi Triển Lâm hẳn ngay phía trước không xa, bây giờ đều đeo kính nhìn đêm hết lên, cất kỹ Dạ Minh Châu, đừng để lộ ra ánh sáng.”Lôi Trảm Thiên gật đầu, đưa viên Dạ Minh Châu cho Chris, anh thì xử lý tốt hai viên đá quý, Lôi Khiếu Thiên lắng nghe một lúc, mơ hồ có những tiếng kêu tử vong vọng lại, “Bọn họ đã qua bãi cát lắng.”Lôi Trảm Thiên cả kinh, “... Lôi Triển Lâm còn có chút năng lực.”“Không phải ông ta có năng lực mà là ông ta biết nên tránh né cát lắng thế nào.” Thanh âm lạnh lùng của Lôi Khiếu Thiên vang lên trong tai mỗi người. Lôi Trảm Thiên hiển nhiên bị khiếp sợ, “Không thể nào, những ngay cả trên bản đồ cũng không ghi rõ cơ quan để né tránh thì sao ông ta biết được.” Đó là lý do mà bọn họ không chọn tử môn mà đi, bởi đó là con đường chết không thể nghi Khiếu Thiên đi thẳng tới trước, “Bên cạnh còn có người bán mạng cho ông ta.”Đây chính là nguyên nhân, ông ta có thể đạp lên thi thể đồng bạn đi tiếp, bọn họ thì không làm Trảm Thiên nghẹn họng, nghĩ tới trước khi vào Hoàng Lăng, Lôi Triển Lâm có thể đưa ra sinh mạng một người thì cũng không cần hoài nghi điều lòng Đường Kiến Tâm có chút chán ghét, “Người như vậy nên chết sớm đầu thai sớm, tránh gây họa cho người khác.”Thẩm Dương Kỳ hoàn toàn tán thành, Đế Văn Chris đi cuối cùng không phát biểu ý kiến, nhưng sắc mặt bọn họ cũng tái nhợt. Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha Bề ngoài cô giống như một bông hoa tinh khiết hấp dẫn lòng người nhưng bên trong lại đang chảy một dòng máu lạnh đến khôn cùng cô - Đường Kiến Tâm - là một sát thủ đệ nhất. Tôn chỉ của cô là Không có người cô không giết được, chỉ có kẻ chết mới không thể kêu ra dù có nằm mơ cô cũng không thể ngờ vì lý do chẳng đâu vào đâu mà cô lỡ có thai với hắn - thủ lĩnh của phe đối địch!- Đường Kiến Tâm, tôi nói cho em biết, một ngày là người của tôi thì cả đời sẽ là người của tôi. Em đừng hoang tưởng rằng sẽ chạy thoát được khỏi lòng bàn tay Khiếu Thiên là lão đại của tổ chức hắc đạo “Ngục Thiên Minh” lớn nhất thế giới. Là một người tà mị, lạnh lùng, tàn nhẫn, vô tình, vui buồn thất thường. Anh chỉ dịu dàng và dùng những mánh khóe thủ đoạn để thể hiện tình yêu của mình với riêng giá Tuyết Dĩnh Điệp Y Thẩm Dương Kỳ hoàn toàn tán thành, Đế Văn Chris đi cuối cùng không phát biểu ý kiến, nhưng sắc mặt bọn họ cũng tái thình lình."Pang"Tiếng đạn bắn vang lên, Lôi Khiếu Thiên, Đường Kiến Tâm nhảy lên rồi lập tức lăn người sang hai bên...Hai giây sau, tiếng đạn biến mất, cả hai đứng dậy nhìn nhau, "Không phải bắn tới chúng ta."Lôi Khiếu Thiên gật đầu, "Lôi Triển Lâm ra tay."Đường Kiến Tâm quay lại nhìn bốn người Lôi Trảm Thiên, Thẩm Dương Kỳ theo sau, mày nhăn lại, "Bọn họ tranh đấu nội bộ?"Lôi Khiếu Thiên nhẹ nhàng gật đầu, "Lôi Triển Lâm cho tới giờ chưa từng tin tưởng đồng bạn.""Xì, ngay cả anh em ông ta cũng giết thì làm sao có chuyện tín nhiệm?" Thẩm Dương Kỳ châm chọc."Xuỵt." Lôi Trảm Thiên che lại miệng Thẩm Dương Kỳ, ra dấu anh ta đừng lên tiếng, dùng ánh mắt bảo anh ta đường đá cách bọn họ mười mét bị cắt đứt, Lôi Khiếu Thiên sắc mặt khó coi, Đường Kiến Tâm nhìn xung quanh, "Năm mét." Sau đó cười như không cười hỏi Lôi Khiếu Thiên, "Anh bay qua được chứ?"Còn nói là chọn sinh môn, xem anh chọn ra cái gì rồi này?Lôi Khiếu Thiên lắc đầu, "Quá xa, không có điểm phát lực." Năm mét không tính là rất xa, chỉ cần giữa đường có điểm rơi đặt chân thì ai cũng bay qua được,… nhưng hai bên vách đá đều chi chít mũi kiếm sắc bén không thể chạm Kiến Tâm tới sát ranh vết nứt, bên dưới tối mù mịt căn bản không thấy rõ được gì, quay lại bảo với Thẩm Dương Kỳ, "Đưa tôi một cục đá, lớn một chút."Thẩm Dương Kỳ nhìn xung quanh, lối đi này có rất nhiều đá nhỏ, đá lớn lại chẳng thấy, lập tức bẻ gãy một cục đá trên vách tường rồi đưa tới."Chị dâu cần đá làm gì vậy?"Đường Kiến Tâm nhận lấy cục đá, ném xuống bên dưới, yên lặng lắng nghe...Mười chín, hai mươi... Hai mươi lăm..."Rất sâu!"Lôi Khiếu Thiên gật đầu, "Quay lại?""Không phải chứ, chúng ta đã tới tận đây mà còn quay lại?" Thẩm Dương Kỳ đứng bên cạnh Đường Kiến Tâm, tức giận bất bình trừng trừng nhìn vết nứt. "Chỉ một vết nứt như thế đã làm khó với sáu người chúng ta, vậy sau này mặt mũi để chỗ nào hả?"Đường Kiến Tâm khoanh hai tay lại, "Vậy cậu qua trước đi." Lôi Khiếu Thiên chỉ thản nhiên nhìn anh ta một cái, lui lại nhường cho anh ta tới Dương Kỳ hất đầu đầy cao ngạo, "Em qua thì em qua, mấy người quan sát cho kỹ tiểu gia làm này, xem tiểu gia... Làm thế nào..." Má ơi, ai nói cho anh biết là trên hai vách đá này là thứ gì đi? Thẩm Dương Kỳ yên lặng nuốt nước miếng một Kiến Tâm rất là nghiêm túc quan sát, ý bảo anh ta tiếp tục, chớ có Khiếu Thiên bảo Lôi Trảm Thiên đưa cho anh bản đồ, cầm lấy hai viên bảo thạch nghiên cứu, Lôi Trảm Thiên nhìn mà buồn bực, "Từ khi nào mà ở đây lại có lỗ hổng này vậy? Trên bản đồ rõ ràng là không có mà."Lôi Khiếu Thiên nhíu mày, trả bản đồ lại cho Lôi Trảm Thiên, anh còn tưởng là anh nhớ nhầm nhưng không phải."Nhất định vừa rồi chúng ta không cẩn thận chạm vào công tắc nào đó nên con đường này mới bị chia cắt." Nhìn xung quanh một lượt rồi anh nói tiếp, "Đế Văn, Chris tìm bên trái, Trảm với Kỳ tìm bên phải."Bốn người gật đầu gõ đập lên vách đá, Lôi Khiếu Thiên cùng Đường Kiến Tâm thì đi tới nơi những mũi kiếm sắc bén chĩa dừng bước lại thì mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy, Đường Kiến Tâm không chút thay đổi nhìn sang Lôi Khiếu Thiên, "Âm hưởng kia hình như không phải tiếng súng?""Không thể nào." Lôi Khiếu Thiên phản bác, đến tiếng súng và tiếng nước chảy đập vào đá mà anh lại không phân biệt được rõ ràng sao?…"Anh Lôi Khiếu Thiên, xin anh nói cho tôi biết, bây giờ chúng ta đang nghe thấy tiếng gì vậy?" Đường Kiến Tâm rất hứng thú hỏi Lôi Khiếu tai lại nghe thêm một tiếng pang pang lớn Khiếu Thiên hiếm khi lại nghẹn giọng, quay lại, "Mọi người dừng lại, cơ quan ở bên dưới."Lôi Triển Lâm, còn cách bọn họ một tầng mà ông ta có thể gieo họa lên tận Dương Kỳ vác mông chạy lại, "Chuyện gì thế anh họ?""Cơ quan này là liên đới, bên dưới khởi động thì bên trên cũng khởi động." Lôi Khiếu Thiên mặt không chút thay đổi, đá vào cẳng chân Thẩm Dương Kỳ bảo anh ta nghe, "Nghe xem bên dưới là gì?"Thẩm Dương Kỳ nghiêng đầu ra phía trước, nhìn bên dưới tối om không thấy đáy nhưng vẫn cố gắng lắng nghe, mơ hồ hình như, có vẻ đấy là... "Nước chảy?""Đó là quán thuyên." Là thứ dùng để xử lý nước dư thừa."Cái gì?" Thẩm Dương Kỳ khó tin nhìn Lôi Khiếu Thiên, anh họ mới nói quán thuyên? Anh họ, anh có chắc mấy trăm năm trước đã có thứ ấy?Lôi Khiếu Thiên tức giận trừng mắt nhìn anh ta rồi quay lại, "Đi thôi, ở đây không qua được.""Chờ đã."Lôi Khiếu Thiên khó hiểu nhìn Đường Kiến Tâm, "Tâm Nhi?"Đường Kiến Tâm nhìn thẳng vào mũi kiếm trên vách đá, ánh mắt lập lòe "Có lẽ có thể qua được."Lôi Khiếu Thiên trầm xuống, "Làm như thế nào?"Đường Kiến Tâm mỉm cười, lui về sau mười bước, chạy lấy đà hai bước, trong khi Lôi Khiếu Thiên mở to mắt thì tốc độ tăng nhanh hơn...Lôi Khiếu Thiên giật mình, tiến lên ngăn cản, "Tâm Nhi, không được." Thân hình Lôi Khiếu Thiên khẽ động ngăn Đường Kiến Tâm lại nhưng vẫn chậm một bước, một chân Đường Kiến Tâm dẫm lên trên vách đá, chân kia dẫm lên mũi kiếm, nhảy hai bước, đập tay lên đầu kiếm rồi mượn lực rơi xuống bên kia...Lôi Khiếu Thiên muốn lòi cả mắt, tay nắm chặt lại, ngay khi Đường Kiến Tâm dẫm chân lợi kiếm thanh kiếm sắc bén, tim thắt lại khiến anh khó thở...Chết tiệt, sao cô ấy dám làm hành động nguy hiểm thế chứ?…Thẩm Dương Kỳ trừng lớn hai mắt, khi thấy Đường Kiến Tâm bình an vô sự thì đồng thời thở phào nhẹ nhõm, tò mò đi đến chỗ lợi rồi thì cả người choáng váng...Lôi Trảm Thiên hô một tiếng, vỗ ngực, may quá, may là không có chuyện gì, bằng không đại ca nhất định sẽ phát Khiếu Thiên nhìn sâu vào Đường Kiến Tâm, đè nén kích động muốn mắng cô một trận, Đường Kiến Tâm quay đầu cười với bọn họ, "Tôi không sao."Lôi Khiếu Thiên hung hăng lườm cô, "Em im miệng." Cô còn nói không có chuyện gì? Chết tiệt, anh đang có chuyện đây Dương Kỳ nhổ đứt lợi kiếm, khóe miệng giật giật, "Mẹ kiếp chứ, bên trong rỗng tuếch."Đường Kiến Tâm gật đầu, "Hoàng Lăng này ít nhất cũng nghìn năm rồi, những lợi kiếm này đều làm từ gỗ nên đã sớm mục nát, cho nên không có lực sát thương gì, mọi người cũng qua đi."Thẩm Dương Kỳ vứt lợi kiếm đi, nhảy sang đầu tiên, mấy người Lôi Khiếu Thiên cũng chẳng sợ hãi, hai ba bước đã đi qua. Lôi Khiếu Thiên nắm chặt tay Đường Kiến Tâm bóp mạnh một cái, mang theo lời cảnh cáo và cảm giác nghĩ mà sợ."Lần sau không được làm anh sợ."Đường Kiến Tâm thấy ngọt ngào, "Tôi sẽ không lấy tính mạng mình đùa giỡn."Lôi Khiếu Thiên lườm cô, cô ấy còn dám nói? Vừa rồi không phải cô ấy lấy tính mạng mình đùa giỡn sao hả? Nhìn bề ngoài những lợi kiếm kia đều hoàn hảo không bị hao tổn, ai có thể biết được bên trong nó rỗng?Cô ấy cũng quá lớn mật rồi người đi đằng sau hình như cố nín cười, đi được mấy bước thì Lôi Trảm Thiên mở lời trước, "Anh, đi thêm mười mét nữa sẽ đến cửa đi xuống."Lôi Khiếu Thiên gật đầu, "Mọi người cẩn thận, người của Lôi Triển Lâm chắc cũng tới rồi."Thẩm Dương Kỳ phun nước miếng, "Ông ta đúng là tiểu Cường đánh không chết, qua nơi đó rồi mà vẫn sống sót." Trong miệng thì giễu cợt nhưng đồng thời cũng mang theo sự không phục trần Văn rất tán thành lời của Thẩm Dương Kỳ, "Chỉ sợ Lôi Triển Lâm lại có động tác gì.""Sợ cái gì, tới một người giết một đôi, tới hai người thì giết cả P thằng." Chris xoa hai tay, ra vẻ chuẩn bị đánh nhau tới Dương Kỳ khinh bỉ, "Không phải em khinh bỉ anh nhé Chris, tới một người giết một đôi thế nào?"Hai người đâu phải cả P. Anh học tiếng Trung kiểu gì thế?"Lôi Triển Lâm không phải là một người sao?" Chris giải thích rất chi là đương nhiên, tới một người là thủ hạ của Lôi Triển Lâm, thêm Lôi Triển Lâm vào đó thì không phải một đôi à?Thẩm Dương Kỳ nghẹn họng, giơ ngón tay cái, "Anh được." Hóa ra trong lòng anh ta, Lôi Triển Lâm còn coi là một người?Lôi Trảm Thiên tức giận cắt ngang cuộc đối thoại ngu ngốc của bọn họ, "Tất cả im miệng đi, xuống đây là tới Quan Lăng rồi, cẩn thận lại dẫn người của Lôi Triển Lâm sang đấy."Chris vừa định phản bác lại bị Đế Văn trừng cho một cái, đành phải im lặng, oán hận nhìn lại Đế ta liền quăng cho anh một cái liếc mắt, người như heo, thông minh cũng giống heo, đơn giản là vũ nhục Kiến Tâm đứng nhìn cái thang dài không thấy đáy, hoảng hốt khiếp nhược lui lại sau, nếu không phải tay bị Lôi Khiếu Thiên kéo thì chắc cô đã có ý định quay lại rồi, "Thang này có bao nhiêu bậc?""Chín ngàn chín chăm chín mươi chín!" Lôi Trảm Thiên nhìn cái thang kéo dài không ngừng đau khổ trả Kiến Tâm thiếu chút nữa phun cả nước ra, "Tôi có thể không đi xuống được không?""Có thể!" Lôi Khiếu Thiên nắm lấy tay cô, ý tứ rất rõ ràng, không xuống cũng phải xuống."Chị nên thấy may vì đây là thang xuống không phải thang lên."Đường Kiến Tâm chán nản, cô thà nó là thang đi lên còn hơn, nhìn cái cầu thang kéo dài này làm đầu cô choáng Khiếu Thiên để Lôi Trảm Thiên dẫn đường, mình thì kéo Đường Kiến Tâm, Đường Kiến Tâm hung hăng trợn mắt nhìn Lôi Khiếu Thiên, rất muốn hất tay anh ra đặt mông ngồi trên bậc thang, không Dương Kỳ cứ đứng sau cười trộm, Đường Kiến Tâm bốc hỏa thiếu chút nữa đá anh ta xuống, cho anh ta lăn đi như quả cầu tuyết."Người cổ đại có phải thiếu nơron không vậy? Nấc thang nhỏ thế này thì đi thế nào nổi? Ngay đến chỗ đặt chân cũng đã khó khăn rồi."Đường Kiến Tâm oán giận, chín chăm chín mươi chín bậc thang mà lớn hơn chút sẽ giống như cái thang gác nhà bọn họ, chắc cũng chỉ không tới mấy trăm."Chị dâu, đây là bình thường, con gái cổ đại không phải đều bó chân ư? Đây cũng là tính toán cho bọn họ thôi."Lôi Trảm Thiên đi trước thỉnh thoảng đung đưa người, Thẩm Dương Kỳ không nhìn được liền đến gần đỡ lấy để cả hai cùng đi."Đàn ông chắc cũng không cần chứ?" Đường Kiến Tâm nghi ngờ, nhìn hai anh em đỡ nhau phía trước. "Tôi cảnh cáo hai anh, tốt nhất là đi một mình thôi, bằng không...""Phịch!"Bằng không, chờ đó mà lăn xuống cả lũ. Đường Kiến Tâm còn chưa nói xong thì cước bộ Lôi Trảm Thiên và Thẩm Dương Kỳ đã lảo đảo, té xuống rồi trượt mấy bậc thang Kiến Tâm thật tình muốn che mặt đi không đành lòng thấy cảnh bọn họ ngã chổng vó lên trời, may Lôi Khiếu Thiên nhanh tay lẹ mắt nắm được Lôi Trảm Thiên, bằng không hai người bọn họ sẽ biến thành quả cầu tuyết thật Khiếu Thiên nắm lấy Lôi Trảm Thiên, Lôi Trảm Thiên đỡ Thẩm Dương Kỳ, cả hai kinh hiểm đứng Khiếu Thiên mặt lạnh lườm hai người mất mặt kia, "Cẩn thận đi."Thẩm Dương Kỳ và Lôi Trảm Thiên ăn đầy bụi trên mặt, trông như khóc mà không phải khóc, "Anh họ, em cũng là em trai anh mà." Không đỡ anh một cái, còn trơ mắt nhìn anh lăn trên bậc thang, quá ác độc."Em trai tôi không có kiểu hàng loại hai như cậu."Hì hì, Lôi Trảm Thiên cười trộm, anh trai anh nói câu này quá tuyệt, Thẩm Dương Kỳ ai oán khóc lóc, đến nỗi anh ta quên luôn cả việc đang đi trên bậc thang mà không phải đất bằng, giơ nắm tay lên như muốn gõ đầu Lôi Trảm Trảm Thiên cuống quít cảnh cáo, "Đừng làm rộn, có lăn xuống tôi cũng không đỡ cậu đâu." Vào một đêm đầy sao, ánh trăng chiếu sáng khắp mọi nơi, dường như mọi thứ đều được bao phủ bởi một làn khói mờ mờ ảo ảo. Cây cối đổ bóng dài trên mặt đất, những chiếc bóng yên tĩnh bất động giống như các chiến sĩ đang canh giữ ngoài biên biệt thự, ánh trăng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ len lỏi vào bên trong một căn phòng tuyệt đẹp. Trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ là hình ảnh hai người đang quấn lấy nhau, thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh thì thào, rủ rỉ…- … Anh, anh là ai…? - Người này là ai vậy? Dựa vào lồng ngực của anh ta thật là thoải mái, thật là… nóng. Tại sao cả người anh ta lại nóng như đang bốc cháy như vậy? Cô kinh hãi khi phát hiện ra rằng… cô… cô… đang cực kì khát vọng người đàn ông trước mặt…Là cực kì trông đợi, cực kì mong ngóng. Nếu không phải cô đang khổ sở đè nén ngọn lửa đang chực trào ra trong lòng thì có lẽ lúc này anh ta đã sớm ăn sạch sẽ cô rồi… đến cả xương cốt cũng chẳng còn…Đường Kiến Tâm khó khăn nuốt nước bọt, gương mặt ửng hồng, đôi mắt phượng hoàng khép hờ bị dục vọng làm cho mông lung, đôi mắt mờ mịt đó nhìn chằm chằm vào nửa thân trên của người đàn ông…Lôi Khiếu Thiên ngẩng đầu mỉm cười, bàn tay to khẽ vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán của Đường Kiến Tâm như đang trân quý một món bảo vật. Anh nhoài người lên, đôi môi thì thầm bên tai Đường Kiến Tâm “Tôi là Lôi Khiếu Thiên. Nhớ kỹ lấy, Lôi – Khiếu – Thiên!”Đường Kiến Tâm sợ hãi hơi cựa quậy người. Hơi thở nóng bỏng của anh ta phả vào tai khiến cô có cảm giác vừa tê dại vừa ngứa ngứa, trái tim đang đập liên hồi. Cô mơ màng lặp lại “Lôi – Khiếu – Thiên?”- Đúng rồi!- … A…. - Sao cô phải nhớ kỹ cái tên này? Anh ta cũng chẳng phải người cô quen biết - … Anh… có thể… nhanh lên chút được không… Tôi… khó chịu….Thấy Lôi Khiếu Thiên không hề có động tĩnh gì, Đường Kiến Tâm đỏ bừng mặt chủ động áp người vào ngực anh ta. Cô không biết nên làm thế nào, cũng không biết tại sao lại muốn anh ta hành động nhanh lên. Cô chỉ biết lúc này cô đang khó chịu, cực kì khó chịu, cảm giác như đang bị rơi vào biển lửa, cô vô thức lại gần anh lẽ, anh ta có thể giúp mắt của Lôi Khiếu Thiên tối thẫm lại, bàn tay gia tăng thêm lực, không chút do dự nói nhỏ “Như em mong muốn…”.Một lúc sau…- A… Đau quá! – Đường Kiến Tâm nhăn nhó hét lên. Tên khốn đó, anh ta làm cô đau quá… Tuy cô đang bị thuốc khống chế nhưng khi anh ta đâm vào, cảm giác đau đớn khi bị xé rách khiến cô theo bản năng kháng cự lại…- Ngoan, từ từ… sẽ hết đau – Lôi Khiếu Thiên cũng nhăn mặt lại. Chết tiệt, anh cũng khó chịu lắm chứ!- Huhu….- Xin lỗi, anh xin lỗi… - Lôi Khiếu Thiên cũng hoảng hốt. Anh giữ nguyên tư thế bất động, nhìn khuôn mặt đang nhăn nhó vì đau đớn của Đường Kiến Tâm. Khi thấy từng giọt nước mắt lăn dài trên má cô, anh hết sức luống cuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô…Anh thầm thề trong lòng, đời này anh sẽ không để cô rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa…Một tháng trướcBên bờ biển của thành phố Cancún[1] – Mexico, sắc vàng nhạt của bờ cát mịn kết hợp cùng màu xanh lam của nước biển tạo thành đường bờ biển dài cong cong uốn lượn. Cảnh sắc nơi đây đẹp như một bức tranh! Chỉ cần hít sâu một hơi là có thể ngửi thấy sự thanh mát và dịu nhẹ cùng vị biển đặc trưng thoang thoảng lẫn trong gió.[1] Cancún là một thành phố ven biển trong tiểu bang cực đông của Mexico, Quintana Roo, trên bán đảo bãi biển, một cô gái mặc áo tắm, đeo kính râm nằm trên chiếc ghế làm bằng tre hưởng thụ không khí nơi đây. Mái tóc đen dài của cô xõa xuống hai vai, chân phải chống lên, hô hấp lên xuống đều đều ổn định, có thể tưởng tượng ra cô đang ở trong một khung cảnh đẹp như cơn gió nhẹ lướt qua mang theo những hạt cát vàng phủ lên làn da trắng như ngọc của cô, nhưng lại không hề tạo cảm giác chướng mắt mà lại càng làm cho vẻ đẹp của cô thêm hài hòa hơn. Chiếc ô to được kết thành từ lá cây cũng lay động trong cơn gió. Từ xa nhìn lại thì có thể tóm gọn trong mấy từ cực kì lãng mạn, một cảm giác rất tao nhã và thư một lúc lâu, khóe miệng cô gái hơi cong lên, dường như cô đang trong một giấc mơ đẹp. Dần dần, cô nở một nụ cười tươi…“Dù có đau đớn thì ta vẫn phải quật cường, không chịu khuất phục. Đến cuối cùng, thứ ta có được sẽ là sự trầm tĩnh trước mọi sóng gió! Sợ gì chứ, có ta đây cùng điên với người…” lời bài hátĐột nhiên, một hồi chuông điện thoại chói tai vang lên phá vỡ bầu không khí nên thơ. Đường Kiến Tâm nhíu mày lại, cực kì bực mình khi đang tận hưởng giấc mơ đẹp thế này mà lại bị quấy lười biếng xoay người lại, đưa tay mò mẫm trên đầu tìm chiếc mũ để che mặt lại mơ tiếp giấc mơ đẹp đang dang dở. Nhưng chiếc mũ cũng chỉ che được mặt, đâu che được tai. Hồi chuông kia vẫn réo rắt phá bĩnh giấc ngủ của cô…Thật là…“Mọi người đều nói tình yêu là đau khổ, là mơ hồ. Chỉ vì một sự lựa chọn lúc hồ đồ khi bản thân rung động… Em tin tưởng vào từng giây từng phút…” lời bài hátĐường Kiến Tâm tức giận hất chiếc mũ đang che mặt ra, cô ngồi bật dậy, đôi mắt lạnh lẽo hơi nheo lại. Cô lấy chiếc điện thoại trên bàn, ấn nút nghe, nghiến răng nghiến lợi rít lên mấy chữ, không khó để nghe ra lửa giận trong cô đã bừng bừng…- Tốt nhất là hãy nói ra chuyện quan trọng ngay đi, nếu không, dù có là ai thì cũng tự mình nhảy xuống Thái Bình Dương cho cá mập ăn đi! – Khốn kiếp, mãi mới được nằm trên bờ cát vàng để thư giãn tinh thần, sao tự dưng lại có đứa chết tiệt nào gọi cô thế này…Muốn ngủ một giấc ngon cũng không được!Đường Kiến Tâm cực kì thích thành phố Cancún, nhất là bãi biển ở đây. Nơi đây có bầu trời xanh biếc cùng nước biển xanh lam, cơn gió nhẹ thoang thoảng thổi qua… Mỗi lần thực hiện nhiệm vụ, cô đều dành chút thời gian “trốn” đến đây để nghỉ ngơi thư giãn vì khung cảnh ở đây đại diện cho sự thuần khiết, tĩnh lặng, thư thái, thần bí mà cũng gợi lên cảm giác buồn man mác…Đây là nơi bí mật của cô, một bí mật chỉ có mình cô biết…Cô là sát thủ đệ nhất của tổ chức Ám Hoàng, là hóa thân của Diêm Vương. Cô không có người thân, cũng chẳng có bạn bè, chỉ có kẻ thù và tổ chức. Chỉ cần nhắc đến tên cô là mọi người như nghe thấy tên của thành phần khủng bố, chỉ sợ chạy chậm một giây thôi là sẽ mất mạng trong tay cô. Còn trong tổ chức thì luôn hằm hè nhau, đủ các thể loại mưu mô, đâu đâu cũng rình rập nguy hiểm, chỉ cần sơ ý một chút thôi là lâm vào cảnh khốn cùng…- Chị, chị, sư phụ cho chị hai tiếng để về tổ chức….Không ngờ đầu kia điện thoại lại truyền đến giọng nói tuy ấm ức nhưng vẫn rất kiên quyết khiến Đường Kiến Tâm kinh ngạc nhíu mày. Cô hơi mím môi lại, cất giọng nhẹ nhàng “Tiểu Ngải, sao lại là em?”Tiểu Ngải là em đồng môn của cô, là đệ tử nhỏ tuổi nhất của tổ chức Ám Hoàng. Cô bé có gương mặt khá trẻ con, là một người dịu dàng ít nói, giọng nói cũng hết sức nhẹ nhàng khiến người khác phải yêu thích. Cô bé là người duy nhất nhận được sự yêu quý của tất cả mọi người trong tổ chức Ám Hoàng. Có một quy tắc ngầm là dù bình thường có ghen ghét nhau đến cỡ nào thì ở trước mặt Tiểu Ngải, mọi người đều phải ra vẻ tươi cười, thể hiện tình cảm đồng môn thân thiết với Huhu, chị, vừa rồi Tiểu Ngải bị chị dọa sợ lắm đấy!- Xin lỗi, xin lỗi em, là lỗi của chị. Chị thề lần sau sẽ không như thế với em nữa, nếu không… - Đường Kiến Tâm luống cuống, cố gắng tìm lý do hợp lý để giải thích…- Nếu không thì sao? – Đầu bên kia, Tiểu Ngải khẽ cười trộm nhưng vẫn cố nghiêm giọng hỏi Kiến Tâm bắt đầu toát mồ hôi hột. Cô đâu dám chọc vào cô công chúa nhỏ của tổ chức mà rước họa vào thân. Chỉ nghĩ thôi đã thấy thót cả tim rồi, lời vừa đến miệng là cô bật ra ngay “Nếu không thì chị sẽ biến thành người mà ai gặp cũng phải sợ, hoa cỏ nhìn thấy cũng phải thét lên, khuôn mặt đầy nếp nhăn như của một bà già, lại còn xấu xí và hung tợn nữa”.- Haha… - Chị ấy đúng là giỏi dỗ dành, làm gì mà phải tới mức đó chứ… Ai gặp cũng phải sợ? Hoa cỏ nhìn thấy cũng phải thét lên? Mấy lời đó đâu dễ gì được thốt ra từ miệng chị ấy chứ. Có thể thấy lần này chị ấy cuống đến mức loạn cả lên rồi…Thật không ngờ Đường Kiến Tâm lại như vậy chỉ vì… thấy tiếng cười của Tiểu Ngải, Đường Kiến Tâm liền thở phào nhẹ nhõm. Vừa tưởng tượng ra cảnh cô sẽ bị một đống người xông vào “ném bom oanh tạc” mà cả thể xác lẫn tinh thần cô đều như nhũn cả ra, rét lạnh sống lưng. Trời ơi, nếu thật sự như thế thì sẽ cực kì thê thảm…- Đúng rồi, Tiểu Ngải, em tìm chị có việc gì? – Cô công chúa nhỏ bị chọc cười khiến IQ của cô cũng trở về. Nghĩ đến tình cảnh bị phá vỡ giấc mơ đẹp, cô vẫn cực kì đau lòng, cực kì buồn bực. Nhưng mà ném cho cá mập ăn thì không được, xem ra khẩu khí to như thế chỉ có thể ngậm ngùi nuốt vào bụng mà thôi…- À… khụ khụ… sư phụ, sư phụ bảo em… báo cho chị biết hôm nay phải trở về… khụ khụ… - Tiểu Ngải ở đầu bên kia đang cười ngặt nghẽo tự dưng nghe được câu hỏi của Đường Kiến Tâm, cô nhất thời chưa phản ứng lại kịp, vừa ho vừa ra người xưa nói cũng đúng, cười người hôm trước hôm sau người cười. Cô cười người ta thì cuối cùng cũng sẽ trở thành chuyện cười cho người khác… Quả nhiên, internet không lừa Kiến Tâm sửng sốt! Sư phụ ư? Sao lúc này lại tìm cô, sư phụ hẳn là biết cô đang thực hiện một nhiệm vụ khác mà. Trong đầu cô hiện lên một loạt dấu chấm hỏi, nhất thời quên mất không để ý đến tràng ho khan ở đầu bên kia của Tiểu Ngải, hàng lông mày nhíu chặt Sư phụ có nói chuyện gì không?- Chờ… chị… về… rồi… sẽ… nói… - Tiểu Ngải khó khăn lắm mới nói xong câu rồi vội vội vàng vàng cúp điện thoại ho tiếp…Đường Kiến Tâm ngây ngốc nhìn chiếc điện thoại đã bị ngắt tín hiệu, trong đầu đầy nghi vấn. Lúc này cô mới chú ý đến giọng nói khác thường ở đầu bên kia. Tiểu Ngải làm sao vậy? Sao tự dưng lại nói chuyện đứt quãng như thế? Chẳng lẽ… đã xảy ra chuyện gì rồi?Không xong rồi, hiện tại Ám Hoàng không thể gặp chuyện không may được, nếu ông ta có mệnh hệ gì thì mọi chuyện sau đó sẽ như thế nào? Nghĩ vậy, cô đứng bật dậy rồi chạy vội đi, chỉ lưu lại một chiếc ghế trống trên bãi biển rộng lớn và một bóng lưng chớp nhoáng…Mỹ, phía tây Chicago, tầng 108 của một tòa cao ốcTiếng “Ding” vang lên, cửa thang máy mở ra, Đường Kiến Tâm mặc một chiếc áo len sặc sỡ kết hợp với quần bò cạp trễ bước ra. Cô nheo mắt nhìn quang cảnh trên tầng cao nhất…- Sư phụ, tôi về Kiến Tâm cung kính cúi đầu trước bàn làm việc trong thư phòng rồi thấp giọng nói, chờ người ngồi trên ghế quay mặt lại về phía 1 SAI MỘT LY, ĐI MỘT DẶMVào một đêm đầy sao, ánh trăng chiếu sáng khắp mọi nơi, dường như mọi thứ đều được bao phủ bởi một làn khói mờ mờ ảo ảo. Cây cối đổ bóng dài trên mặt đất, những chiếc bóng yên tĩnh bất động giống như các chiến sĩ đang canh giữ ngoài biên biệt thự, ánh trăng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ len lỏi vào bên trong một căn phòng tuyệt đẹp. Trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ là hình ảnh hai người đang quấn lấy nhau, thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh thì thào, rủ rỉ…- … Anh, anh là ai…? - Người này là ai vậy? Dựa vào lồng ngực của anh ta thật là thoải mái, thật là… nóng. Tại sao cả người anh ta lại nóng như đang bốc cháy như vậy? Cô kinh hãi khi phát hiện ra rằng… cô… cô… đang cực kì khát vọng người đàn ông trước mặt…Là cực kì trông đợi, cực kì mong ngóng. Nếu không phải cô đang khổ sở đè nén ngọn lửa đang chực trào ra trong lòng thì có lẽ lúc này anh ta đã sớm ăn sạch sẽ cô rồi… đến cả xương cốt cũng chẳng còn…Đường Kiến Tâm khó khăn nuốt nước bọt, gương mặt ửng hồng, đôi mắt phượng hoàng khép hờ bị dục vọng làm cho mông lung, đôi mắt mờ mịt đó nhìn chằm chằm vào nửa thân trên của người đàn ông…Lôi Khiếu Thiên ngẩng đầu mỉm cười, bàn tay to khẽ vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán của Đường Kiến Tâm như đang trân quý một món bảo vật. Anh nhoài người lên, đôi môi thì thầm bên tai Đường Kiến Tâm “Tôi là Lôi Khiếu Thiên. Nhớ kỹ lấy, Lôi – Khiếu – Thiên!”Đường Kiến Tâm sợ hãi hơi cựa quậy người. Hơi thở nóng bỏng của anh ta phả vào tai khiến cô có cảm giác vừa tê dại vừa ngứa ngứa, trái tim đang đập liên hồi. Cô mơ màng lặp lại “Lôi – Khiếu – Thiên?”- Đúng rồi!- … A…. - Sao cô phải nhớ kỹ cái tên này? Anh ta cũng chẳng phải người cô quen biết - … Anh… có thể… nhanh lên chút được không… Tôi… khó chịu….Thấy Lôi Khiếu Thiên không hề có động tĩnh gì, Đường Kiến Tâm đỏ bừng mặt chủ động áp người vào ngực anh ta. Cô không biết nên làm thế nào, cũng không biết tại sao lại muốn anh ta hành động nhanh lên. Cô chỉ biết lúc này cô đang khó chịu, cực kì khó chịu, cảm giác như đang bị rơi vào biển lửa, cô vô thức lại gần anh lẽ, anh ta có thể giúp mắt của Lôi Khiếu Thiên tối thẫm lại, bàn tay gia tăng thêm lực, không chút do dự nói nhỏ “Như em mong muốn…”.Một lúc sau…- A… Đau quá! – Đường Kiến Tâm nhăn nhó hét lên. Tên khốn đó, anh ta làm cô đau quá… Tuy cô đang bị thuốc khống chế nhưng khi anh ta đâm vào, cảm giác đau đớn khi bị xé rách khiến cô theo bản năng kháng cự lại…- Ngoan, từ từ… sẽ hết đau – Lôi Khiếu Thiên cũng nhăn mặt lại. Chết tiệt, anh cũng khó chịu lắm chứ!- Huhu….- Xin lỗi, anh xin lỗi… - Lôi Khiếu Thiên cũng hoảng hốt. Anh giữ nguyên tư thế bất động, nhìn khuôn mặt đang nhăn nhó vì đau đớn của Đường Kiến Tâm. Khi thấy từng giọt nước mắt lăn dài trên má cô, anh hết sức luống cuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô…Anh thầm thề trong lòng, đời này anh sẽ không để cô rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa…Một tháng trướcBên bờ biển của thành phố Cancún[1] – Mexico, sắc vàng nhạt của bờ cát mịn kết hợp cùng màu xanh lam của nước biển tạo thành đường bờ biển dài cong cong uốn lượn. Cảnh sắc nơi đây đẹp như một bức tranh! Chỉ cần hít sâu một hơi là có thể ngửi thấy sự thanh mát và dịu nhẹ cùng vị biển đặc trưng thoang thoảng lẫn trong gió.[1] Cancún là một thành phố ven biển trong tiểu bang cực đông của Mexico, Quintana Roo, trên bán đảo bãi biển, một cô gái mặc áo tắm, đeo kính râm nằm trên chiếc ghế làm bằng tre hưởng thụ không khí nơi đây. Mái tóc đen dài của cô xõa xuống hai vai, chân phải chống lên, hô hấp lên xuống đều đều ổn định, có thể tưởng tượng ra cô đang ở trong một khung cảnh đẹp như cơn gió nhẹ lướt qua mang theo những hạt cát vàng phủ lên làn da trắng như ngọc của cô, nhưng lại không hề tạo cảm giác chướng mắt mà lại càng làm cho vẻ đẹp của cô thêm hài hòa hơn. Chiếc ô to được kết thành từ lá cây cũng lay động trong cơn gió. Từ xa nhìn lại thì có thể tóm gọn trong mấy từ cực kì lãng mạn, một cảm giác rất tao nhã và thư một lúc lâu, khóe miệng cô gái hơi cong lên, dường như cô đang trong một giấc mơ đẹp. Dần dần, cô nở một nụ cười tươi…“Dù có đau đớn thì ta vẫn phải quật cường, không chịu khuất phục. Đến cuối cùng, thứ ta có được sẽ là sự trầm tĩnh trước mọi sóng gió! Sợ gì chứ, có ta đây cùng điên với người…” lời bài hátĐột nhiên, một hồi chuông điện thoại chói tai vang lên phá vỡ bầu không khí nên thơ. Đường Kiến Tâm nhíu mày lại, cực kì bực mình khi đang tận hưởng giấc mơ đẹp thế này mà lại bị quấy lười biếng xoay người lại, đưa tay mò mẫm trên đầu tìm chiếc mũ để che mặt lại mơ tiếp giấc mơ đẹp đang dang dở. Nhưng chiếc mũ cũng chỉ che được mặt, đâu che được tai. Hồi chuông kia vẫn réo rắt phá bĩnh giấc ngủ của cô…Thật là…“Mọi người đều nói tình yêu là đau khổ, là mơ hồ. Chỉ vì một sự lựa chọn lúc hồ đồ khi bản thân rung động… Em tin tưởng vào từng giây từng phút…” lời bài hátĐường Kiến Tâm tức giận hất chiếc mũ đang che mặt ra, cô ngồi bật dậy, đôi mắt lạnh lẽo hơi nheo lại. Cô lấy chiếc điện thoại trên bàn, ấn nút nghe, nghiến răng nghiến lợi rít lên mấy chữ, không khó để nghe ra lửa giận trong cô đã bừng bừng…- Tốt nhất là hãy nói ra chuyện quan trọng ngay đi, nếu không, dù có là ai thì cũng tự mình nhảy xuống Thái Bình Dương cho cá mập ăn đi! – Khốn kiếp, mãi mới được nằm trên bờ cát vàng để thư giãn tinh thần, sao tự dưng lại có đứa chết tiệt nào gọi cô thế này…Muốn ngủ một giấc ngon cũng không được!Đường Kiến Tâm cực kì thích thành phố Cancún, nhất là bãi biển ở đây. Nơi đây có bầu trời xanh biếc cùng nước biển xanh lam, cơn gió nhẹ thoang thoảng thổi qua… Mỗi lần thực hiện nhiệm vụ, cô đều dành chút thời gian “trốn” đến đây để nghỉ ngơi thư giãn vì khung cảnh ở đây đại diện cho sự thuần khiết, tĩnh lặng, thư thái, thần bí mà cũng gợi lên cảm giác buồn man mác…Đây là nơi bí mật của cô, một bí mật chỉ có mình cô biết…Cô là sát thủ đệ nhất của tổ chức Ám Hoàng, là hóa thân của Diêm Vương. Cô không có người thân, cũng chẳng có bạn bè, chỉ có kẻ thù và tổ chức. Chỉ cần nhắc đến tên cô là mọi người như nghe thấy tên của thành phần khủng bố, chỉ sợ chạy chậm một giây thôi là sẽ mất mạng trong tay cô. Còn trong tổ chức thì luôn hằm hè nhau, đủ các thể loại mưu mô, đâu đâu cũng rình rập nguy hiểm, chỉ cần sơ ý một chút thôi là lâm vào cảnh khốn cùng…- Chị, chị, sư phụ cho chị hai tiếng để về tổ chức….Không ngờ đầu kia điện thoại lại truyền đến giọng nói tuy ấm ức nhưng vẫn rất kiên quyết khiến Đường Kiến Tâm kinh ngạc nhíu mày. Cô hơi mím môi lại, cất giọng nhẹ nhàng “Tiểu Ngải, sao lại là em?”Tiểu Ngải là em đồng môn của cô, là đệ tử nhỏ tuổi nhất của tổ chức Ám Hoàng. Cô bé có gương mặt khá trẻ con, là một người dịu dàng ít nói, giọng nói cũng hết sức nhẹ nhàng khiến người khác phải yêu thích. Cô bé là người duy nhất nhận được sự yêu quý của tất cả mọi người trong tổ chức Ám Hoàng. Có một quy tắc ngầm là dù bình thường có ghen ghét nhau đến cỡ nào thì ở trước mặt Tiểu Ngải, mọi người đều phải ra vẻ tươi cười, thể hiện tình cảm đồng môn thân thiết với Huhu, chị, vừa rồi Tiểu Ngải bị chị dọa sợ lắm đấy!- Xin lỗi, xin lỗi em, là lỗi của chị. Chị thề lần sau sẽ không như thế với em nữa, nếu không… - Đường Kiến Tâm luống cuống, cố gắng tìm lý do hợp lý để giải thích…- Nếu không thì sao? – Đầu bên kia, Tiểu Ngải khẽ cười trộm nhưng vẫn cố nghiêm giọng hỏi Kiến Tâm bắt đầu toát mồ hôi hột. Cô đâu dám chọc vào cô công chúa nhỏ của tổ chức mà rước họa vào thân. Chỉ nghĩ thôi đã thấy thót cả tim rồi, lời vừa đến miệng là cô bật ra ngay “Nếu không thì chị sẽ biến thành người mà ai gặp cũng phải sợ, hoa cỏ nhìn thấy cũng phải thét lên, khuôn mặt đầy nếp nhăn như của một bà già, lại còn xấu xí và hung tợn nữa”.- Haha… - Chị ấy đúng là giỏi dỗ dành, làm gì mà phải tới mức đó chứ… Ai gặp cũng phải sợ? Hoa cỏ nhìn thấy cũng phải thét lên? Mấy lời đó đâu dễ gì được thốt ra từ miệng chị ấy chứ. Có thể thấy lần này chị ấy cuống đến mức loạn cả lên rồi…Thật không ngờ Đường Kiến Tâm lại như vậy chỉ vì… thấy tiếng cười của Tiểu Ngải, Đường Kiến Tâm liền thở phào nhẹ nhõm. Vừa tưởng tượng ra cảnh cô sẽ bị một đống người xông vào “ném bom oanh tạc” mà cả thể xác lẫn tinh thần cô đều như nhũn cả ra, rét lạnh sống lưng. Trời ơi, nếu thật sự như thế thì sẽ cực kì thê thảm…- Đúng rồi, Tiểu Ngải, em tìm chị có việc gì? – Cô công chúa nhỏ bị chọc cười khiến IQ của cô cũng trở về. Nghĩ đến tình cảnh bị phá vỡ giấc mơ đẹp, cô vẫn cực kì đau lòng, cực kì buồn bực. Nhưng mà ném cho cá mập ăn thì không được, xem ra khẩu khí to như thế chỉ có thể ngậm ngùi nuốt vào bụng mà thôi…- À… khụ khụ… sư phụ, sư phụ bảo em… báo cho chị biết hôm nay phải trở về… khụ khụ… - Tiểu Ngải ở đầu bên kia đang cười ngặt nghẽo tự dưng nghe được câu hỏi của Đường Kiến Tâm, cô nhất thời chưa phản ứng lại kịp, vừa ho vừa ra người xưa nói cũng đúng, cười người hôm trước hôm sau người cười. Cô cười người ta thì cuối cùng cũng sẽ trở thành chuyện cười cho người khác… Quả nhiên, internet không lừa Kiến Tâm sửng sốt! Sư phụ ư? Sao lúc này lại tìm cô, sư phụ hẳn là biết cô đang thực hiện một nhiệm vụ khác mà. Trong đầu cô hiện lên một loạt dấu chấm hỏi, nhất thời quên mất không để ý đến tràng ho khan ở đầu bên kia của Tiểu Ngải, hàng lông mày nhíu chặt Sư phụ có nói chuyện gì không?- Chờ… chị… về… rồi… sẽ… nói… - Tiểu Ngải khó khăn lắm mới nói xong câu rồi vội vội vàng vàng cúp điện thoại ho tiếp…Đường Kiến Tâm ngây ngốc nhìn chiếc điện thoại đã bị ngắt tín hiệu, trong đầu đầy nghi vấn. Lúc này cô mới chú ý đến giọng nói khác thường ở đầu bên kia. Tiểu Ngải làm sao vậy? Sao tự dưng lại nói chuyện đứt quãng như thế? Chẳng lẽ… đã xảy ra chuyện gì rồi?Không xong rồi, hiện tại Ám Hoàng không thể gặp chuyện không may được, nếu ông ta có mệnh hệ gì thì mọi chuyện sau đó sẽ như thế nào? Nghĩ vậy, cô đứng bật dậy rồi chạy vội đi, chỉ lưu lại một chiếc ghế trống trên bãi biển rộng lớn và một bóng lưng chớp nhoáng…Mỹ, phía tây Chicago, tầng 108 của một tòa cao ốcTiếng “Ding” vang lên, cửa thang máy mở ra, Đường Kiến Tâm mặc một chiếc áo len sặc sỡ kết hợp với quần bò cạp trễ bước ra. Cô nheo mắt nhìn quang cảnh trên tầng cao nhất…- Sư phụ, tôi về Kiến Tâm cung kính cúi đầu trước bàn làm việc trong thư phòng rồi thấp giọng nói, chờ người ngồi trên ghế quay mặt lại về phía Ừ!Ám Hoàng hay còn gọi là Địch Long! Anh ta mặc bộ vest màu bạc, đầu dựa vào ghế, hai mắt nhắm lại, hai chân vắt chéo, khuỷu tay dựa vào tay vịn, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đầu gối...Khuôn mặt khôi ngô mang theo chút tà khí và uy nghiêm...- Cô xem tập tài liệu trên bàn đi. Chuyện này rất quan trọng, chỉ cho phép thành công, không được phép thất bại! – Địch Long không hề mở mắt cũng không quay người lại, giọng nói khàn khàn trầm thấp vang vọng khắp thư phòng khiến người khác phải run sợ. Rõ ràng không hề có gió lạnh thổi vào nhưng sự lạnh lẽo trong giọng nói của anh ta khiến cả người Đường Kiến Tâm rét lạnh...- ... Vâng!- Ừ!Ám Hoàng hay còn gọi là Địch Long! Anh ta mặc bộ vest màu bạc, đầu dựa vào ghế, hai mắt nhắm lại, hai chân vắt chéo, khuỷu tay dựa vào tay vịn, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đầu gối...Khuôn mặt khôi ngô mang theo chút tà khí và uy nghiêm...- Cô xem tập tài liệu trên bàn đi. Chuyện này rất quan trọng, chỉ cho phép thành công, không được phép thất bại! – Địch Long không hề mở mắt cũng không quay người lại, giọng nói khàn khàn trầm thấp vang vọng khắp thư phòng khiến người khác phải run sợ. Rõ ràng không hề có gió lạnh thổi vào nhưng sự lạnh lẽo trong giọng nói của anh ta khiến cả người Đường Kiến Tâm rét lạnh...- ... Vâng!

me manh me dau voi cha